Liên Hoa Lâu (Ngoại truyện)

【NGOẠI TRUYỆN PHẦN 1】CÁT TƯỜNG VÂN LIÊN HOA LÂU: TA NGHE TIẾNG HOA MAI RƠI NGOÀI NÚI

Đại mạc hoàng sa kim giáp khai, bất kiến sơn hà động địa lai
Đề đầu cựu hữu như sa tản, bôn lôi lão sự đoạn ân đài
Ngã văn sơn ngoại mai hoa lạc, nhất thập tam thanh khách phi khách
Nhất kiếm đê thùy khinh sinh tử, khước đạo tử sinh dung dị khinh\

Dịch:

Cát vàng đại mạc như giáp vàng, chẳng thấy núi sông nào lay đất.
Ngẩng đầu bạn cũ tựa cát tan, chuyện cũ như sấm đoạn ân đài.
Ta nghe hoa mai rơi ngoài núi, thập tam thanh* khách nào phải khách.
Một kiếm rơi xuống nhẹ tử sinh, biết tử sinh cũng dễ dàng xem nhẹ.\

(𝑇ℎ𝑎̣̂𝑝 𝑡𝑎𝑚 𝑡ℎ𝑎𝑛ℎ: 𝑇ℎ𝑜̛̀𝑖 𝑇𝑜̂́𝑛𝑔 Đ𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑐𝑜́ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑙𝑜𝑎̣𝑖 đ𝑎̀𝑛 𝑡𝑟𝑎𝑛ℎ 13 𝑑𝑎̂𝑦, 𝑣𝑖́ 𝑣𝑜𝑛 𝑑𝑢̀𝑛𝑔 đ𝑎̀𝑛 𝑡𝑟𝑎𝑛ℎ 𝑔𝑎̉𝑦 𝑛𝑒̂𝑛 𝑙𝑜̛̀𝑖 𝑎𝑖 𝑜𝑎́𝑛.)

Đây là một tòa nhà bằng gỗ đứng lặng yên trong khu rừng trúc.

Những cành trúc xung quanh tòa nhà gỗ vừa mới nở, hoa trúc đã sớm khô héo, trên cành chỉ còn lại lác đác một ít hạt. Tuy rằng lá trúc xanh tươi, nhưng vẫn có thể nhìn ra tương lai điêu tàn.

Bùn trong rừng trúc không có cỏ dại.

Một khối bùn vàng ngoằn ngoèo từ dưới đất bò lên, bao phủ trọn một góc của tòa nhà gỗ này. Đó là đường đi của những con mối.

Tòa nhà gỗ đã dừng lại ở đây ròng rã suốt ba năm trời.

Có những con lăn ở dưới tòa nhà gỗ, nhưng những con lăn cũng làm từ gỗ này đã sớm mục nát từ lâu.

Khắp nơi trong nhà là mối, song cửa sổ đã bị hỏng. Nếu như loại gỗ này không phải đã từng được ngâm trong biển, vốn là gỗ đắm tàu dùng để chống côn trùng thì tòa nhà gỗ này đã sớm biến mất từ lâu.

Tuy nhiên, dù tòa nhà gỗ đã bị hỏng, nhưng vẫn có một chú chó sống ở trong đây.

Hôm nay, chú chó cỏ lại nằm ở cửa của tòa nhà gỗ, phơi mình trong ánh mặt trời thưa thớt trong rừng trúc, trông nó khá thoải mái.

Đây là ngọn núi phía sau trấn A Thái.

Một khu rừng trúc bình thường và hẻo lánh.

Có một tiếng động nhỏ.

Chú chó cỏ trong tòa nhà đổ nát đột nhiên vểnh tai lên và quay hai vòng.

Ngay sau đó, từ xa lại truyền đến một tiếng vang. Cành lá trong rừng trúc lay động, một nửa cây trúc xanh bay lên trong không trung, ầm một tiếng rơi xuống mặt trước tòa nhà gỗ. Cát bay tứ tung, có vài hạt còn suýt bắn vào mặt chú chó.

Chú chó cỏ chán ghét quay đầu đi, cựa mình đứng dậy, thuần thục chui vào tủ quần áo xiêu vẹo trong tòa nhà đổ nát.

Ba tiếng “đốc đốc đốc” vang lên. Từ xa, ba luồng sáng lạnh lẽo bay tới, một cái cắm vào cọc tre trước cửa, một cái phóng lên không trung, một cái xuyên qua cửa vào ngay chính giữa cái nắp nồi bị vỡ bên trong tòa nhà.

Rầm một tiếng, nắp nồi bị vỡ từ bốn, năm mảnh đã thành bảy, tám mảnh.

Tủ quần áo bên cạnh vẫn im lìm, như thể không có con chó nào nằm ở trong đó.

“Đi đâu thế!”

Ở phía xa có người khẽ quát, một tia sáng lóe lên. Trong rừng trúc tiếng leng keng vang lên không ngớt.

Kẻ xâm nhập vốn tinh thông ám khí hẵng còn đang trốn trong rừng, nhưng khi nhìn thấy trong không trung có những đốm sáng màu bạc, hắn xoay người lại bắn về phía kẻ đang tới.

Có tiếng va chạm nhẹ vang lên, ánh sáng màu bạc bị tia sáng đó đánh bay, kêu răng rắc, bắn thủng bảy tám lỗ trên tòa nhà gỗ.

Một nam tử xuất hiện từ phía sau khu rừng, chậm rãi đi tới.

Vị khách này trông cao lớn, mặc áo màu tím, ăn vận uy nghi. Thứ mà hắn ném vào rừng trước đó là một thanh trường kiếm bình thường.

Hắn ném xong kiếm cũng không lấy về mà thản nhiên đứng ở trong rừng cây: “Ngân khuyển, ra đây.”

Nam tử đang ẩn nấp trong rừng cây tức giận nói: “Tiêu Tử Khâm! Ngươi đừng có c.h.ó cậy gần nhà! Ta gi.ế.t vợ của bảo tiêu nhà Lâm gia, liên quan gì tới ngươi? Ta đuổi theo hắn tám trăm dặm, đuổi từ Đông Bắc đến Nam Trường Giang, vì sao đường đường là môn chủ Tứ Cố Môn lại muốn kiếm chuyện với Ngân Hạo Thiên Khuyển ta?”

Tiêu Tử Khâm đứng chắp tay sau lưng, bình tĩnh nói: “Đánh rắn giập đầu, vợ của bảo tiêu Lâm gia không đáng chết”.

Nam tử trong rừng trúc lại tức giận nói: “Ta cũng đâu g.iế.t vợ của ngươi…” Lời còn chưa nói hết, Tiêu Tử Khâm nghe được âm thanh đã xác định được vị trí, phất tay áo một cái, gió liền đánh vào rừng trúc bên phải.

Một tiếng nổ vang, phần đất dưới gốc trúc nổ tung, một người từ trong đất lăn ra, đầu tóc bạc trắng, chính là Ngân Hạo Thiên Khuyển đang rống lên tận trời.

Tiêu Tử Khâm không đợi hắn nói liền lấy trường kiếm dưới đất lên, ánh kiếm trong nháy mắt chạm vào huyệt đạo trên người nam tử kia.

Sau đó, Tiêu Tử Khâm đá hắn ra xa, hơi híp mắt nhìn tòa nhà gỗ trước mặt.

Ngân Hạo Thiên Khuyển võ công kém, vậy nên Tiêu Tử Khâm không cần tốn chút sức lực nào đã bắt được hắn.

Cũng không phải là do Tiêu Tử Khâm đuổi theo người ta tận tám trăm dặm, chẳng qua là vì Ngân Hạo Thiên Khuyển tình cờ va phải hắn nên hắn mới nhân cơ hội này đuổi theo.

Hắn từ kinh thành quay lại, đi tới Ninh Xuyên.

Trước giờ hắn chưa từng đi qua trấn A Thái.

Tòa nhà gỗ nằm trong khu rừng trúc của trấn A Thái này có chút kỳ lạ.

Tiêu Tử Khâm nhìn tòa nhà nguy hiểm này vài lần, cầm thanh kiếm trong tay, hắn chậm rãi bước vào tòa nhà gỗ.

Tòa nhà bị mối mọt ăn gần hết, bàn ghế trong nhà đều bị lật nhào, không biết là do đại chiến hay là do thời gian ở đây quá lâu nên đã bị thú dữ phá hoại.

Dường như trong phòng từng có một cái bàn và hai cái ghế, nhưng cái bàn vẫn còn đó, còn những cái ghế thì nằm rải rác khắp nơi.

Trên bàn vẫn còn nguyên một mảnh giẻ bẩn, dường như đã đặt ở đó từ lâu.

Tiêu Tử Khâm dùng kiếm hất lên, hóa ra đó lại là một mảnh gấm thêu tinh xảo có chất lượng tuyệt hảo, đến giờ vẫn không bị mục nát.

Loại người nào sẽ sống được ở đây chứ? Hắn càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái, nơi này bàn ghế ngồi đều trông rất bình thường, trong góc tường còn có một cái thùng nước, nhưng đây không phải là nơi sinh sống của những người nông dân bình thường.

Nó chứa đầy dấu vết của nhiều người đã từng đến và đi nhiều lần.

Tủ quần áo bị đập vỡ, hòm hộp cũng bị đập vỡ tung tóe khắp nơi.

Dấu chân trên mặt đất mặc dù đã cũ nhưng không phải của cùng một người.

Dường như từng có rất nhiều người cao thấp, béo gầy khác nhau đã đến đây vào những thời điểm khác nhau, lục tung các hộp và tủ, tìm kiếm đồ vật gì đó ở khắp mọi nơi.

Ngoài ra, tòa nhà gỗ này còn có tầng hai.

Tiêu Tử Khâm không sợ tòa nhà nguy hiểm này bị sụp.

Hắn từ cái lỗ hổng ở tầng một nhảy lên, tầng hai của tòa nhà này gần như đã sụp đổ, trên mặt đất đầy gỗ vụn, một vài cái còn nằm gãy gọn gàng.

Tiêu Tử Khâm liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là dấu vết của chưởng lực.

Không chỉ có người lục lọi hộp và tủ ở tầng một mà còn có người đánh nhau ở tầng hai.

Tại sao?

Một tòa nhà gỗ.

Tiêu Tử Khâm vung trường kiếm, tổ mối dưới tòa nhà gỗ nổ tung, bùn vàng bắn tung tóe.

Khi hắn liếc nhìn thì thấy dấu vết của những con lăn.

Cát tường vân…Liên Hoa Lâu.

Thanh trường kiếm trong tay Tiêu Tử Khâm hạ xuống.

Hắn đã từng đến Đông Hải Kha Thổ nhiều lần.

Người đó…

Trong tủ đột nhiên truyền đến tiếng động nhỏ, hắn đột nhiên quay lại, cửa tủ tự động mở ra, một chú chó lông vàng đang nhe răng từ trong đó đi ra, cố gắng nở một nụ cười với hắn.

Tiêu Tử Khâm nhìn chằm chằm vào chú chó cỏ.

Nó không hề sợ hãi, đứng trước tủ với nụ cười nhe răng.

Tiêu Tử Khâm chậm rãi đi về phía trước, nhưng chú chó đã dừng lại và bắt đầu sủa hắn.

Trong tủ có một cái bao cũ nát, bên trên phủ đầy lông chó.

Lúc nãy chú chó đã nằm trên cái bao này.

Hắn bất ngờ lao nhanh như chớp, lướt qua chú chó và giật lấy bao đồ trong tủ.

Chú chó lông vàng vô cùng tức giận, vừa sủa vừa cắn vào bắp chân Tiêu Tử Khâm.

….

【NGOẠI TRUYỆN PHẦN 2】LÝ LIÊN HOA CỦA ‘CÁT TƯỜNG VÂN LIÊN HOA LÂU’ VĨNH VIỄN CÒN SỐNG!

Tiêu Tử Khâm không để ý. Hắn tu luyện cả nội công lẫn ngoại công, cho dù chỉ dựa vào mỗi ngoại công, chú chó này cũng không thể cắn nổi chút da thịt của hắn.

Bao đồ trong tay hắn không nặng, cũng không giống như đang cất giấu bảo vật gì.

Bao đồ vốn đã sớm bị mở ra. Tiêu Tử Khâm xé những mảnh vải vụn rách nát, bên trong chỉ có một hộp kim chỉ, mấy đồng xu, hai quyển thoại bản, một quyển là “Kỳ án gi.ế.t con của Lưu Mỹ Nương”, quyển còn lại là “Trương Kiếm Tiên nửa đêm thu phục thỏ trắng thành tinh”. Còn có hai cái bình, đều là bình rỗng, cũng không biết bên trong đựng cái gì, chỉ nhìn trên thân bình thì có vẽ hai con cáo đỏ. Hai chiếc bình này là một cặp, những con cáo được vẽ trông rất dễ thương và sinh động.

Tiêu Tử Khâm nhìn chằm chằm hai cái bình rỗng một hồi, không hiểu vì sao.

Ngoài những đồ linh tinh trên, bên trong còn có một chiếc bát vỡ. Phần mép của chiếc bát sứ thô ráp đã vỡ này trông sáng bóng và phủ đầy lông chó.

Hắn trừng mắt nhìn những thứ này, cảm thấy choáng váng.

Chuyện lâu chủ của lầu Liên Hoa có vân cát tường Lý Liên Hoa là Lý Tương Di người trên giang hồ tuy biết không nhiều, nhưng cũng không phải là không có ai. Vào ngày hôm đó, Vân Bỉ Khưu đã đâm trọng thương Lý Liên Hoa bằng một thanh kiếm và đưa hắn rời khỏi chiếc lầu Liên Hoa có vân cát tường này. Lý Liên Hoa không bao giờ quay lại đây kể từ ngày đó.

Sau đó, kiếm Thiếu Sư được Thi Văn Tuyệt nhặt lấy và đưa đến Bách Xuyên viện.

Lại tiếp sau đó, Phương Đa Bệnh tới nơi này và mang đi một số đồ vật trong tòa nhà.

Kẻ đến người đi, không một tiếng động, chiếc lầu Liên Hoa có hoa văn cát tường đã bị bỏ lại trong rừng trúc của trấn A Thái, lặng lẽ nằm mục nát cùng với đám cây cỏ.

Trong vòng ba năm, không biết có bao nhiêu kẻ đạo tặc và thích khách đã đến và đi trong tòa nhà này, tìm kiếm kho báu hoặc truyền kỳ, không có cách nào biết.

Bây giờ những gì còn lại ở đây chẳng qua chỉ là sự tàn phá.

Tiêu Tử Khâm ném bao đồ rách nát sang một bên, nắm lấy thanh kiếm, quay người rời đi.

Rốt cuộc, người đó không thể quay lại, quá khứ đã qua, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Hắn đi được ba bước, đột nhiên dừng lại, bên chân truyền đến một cơn đau dữ dội. Chú chó cỏ lông vàng kia đã dùng hết sức lực của mình, mạnh mẽ cắn ra vài lỗ máu trên cái chân mà hắn từng khổ luyện hơn mười năm. Hắn quay đầu lại.

Bên bờ Đông Hải

Thôn Kha Thổ

Bên bờ biển có một ngôi nhà lợp ngói, bốn thanh gỗ được đóng đinh vào cánh cửa hướng ra biển, và một tấm lưới dây thừng được giăng giữa các thanh gỗ. Vì lý do nào đó, một trong bốn thanh gỗ đã sống lại, bén rễ trong cát và mọc ra một chiếc lá xanh bóng.

Vào mùa này, trên những thanh gỗ không rõ nguồn gốc bắt đầu nở ra những bông hoa nhỏ màu tím. Lưới dây giữa những thanh gỗ được phủ bằng lá mướp, giữa đám lá mướp lộn xộn, những bông mướp màu vàng cam nở rộ khiến ong vo ve bay đến, vô cùng nhộn nhịp.

Có một người ngồi trên bãi cát đang cực kỳ buồn chán. Hắn vẽ trên cát mười bảy, mười tám con heo mập, giờ phút này còn bận rộn ghi mấy hàng chữ trên đầu mỗi con: “Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang…” Viết được nửa chừng, nam tử đột nhiên nghe thấy từ xa có tiếng lạch cạch, dường như có thứ gì đó đang chậm rãi tiến tới, kèm theo đó là tiếng chó sủa ma. Nơi yên tĩnh và buồn tẻ này bỗng trở nên náo nhiệt khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Ngẩng đầu nhìn lên, người này có khuôn mặt đen như mực, chính là Thi Văn Tuyệt không sai. Sau khi Thi Văn Tuyệt ngẩng đầu, chỉ thấy con đường nhỏ ở lối vào thôn đầy khói bụi. Một tòa nhà gỗ quen thuộc đang chậm rãi di chuyển, ba con trâu đen kéo tòa nhà đổ nát đi run rẩy từng bước. Các mảnh vỡ của tòa nhà này rơi rụng xuống đường, như thể chưa kịp kéo tới trước mắt hắn là sẽ rơi vào cảnh chia năm xẻ bảy.

“Chờ một chút!” Thi Văn Tuyệt hét lớn một tiếng, nhảy dựng lên, “Chờ một chút!” Phía sau tòa nhà gỗ có người chậm rãi đi tới, chính là Tiêu Tử Khâm mặc áo tím, tay cầm trường kiếm. Thi Văn Tuyệt giơ nắm tay phải lên: “Tiêu môn chủ”.

Tiêu Tử Khâm rất bình tĩnh: “Ta đi ngang qua trấn A Thái, tình cờ nhìn thấy lầu Liên Hoa, liền đem về cho hắn.”

Thi Văn Tuyệt xua tay: “Lời đã nói xong, Tiêu môn chủ có thể rời đi.”

Tiêu Tử Khâm không hề coi trọng Thi Văn Tuyệt: “Môn chủ đâu?”

“Đi đi.” Thi Văn Tuyệt căn bản không muốn nói với hắn thêm một lời nào. Mấy năm nay hắn và Tiêu Tử Khâm đánh với nhau, xét về công phu, hắn quả thực không thể đánh bại Tiêu Tử Khâm. Nhưng hắn hiểu rất rõ về Tiêu Tử Khâm, vì vậy liền thay đổi giọng điệu: “Nghe nói Kỷ Hán Phật và Vân Bỉ Khưu đang cứu người ở Ninh Xuyên. Có một kẻ đ.iê.n luyện kiếm thành bệnh đang ở Ninh Xuyên xuống dao gi.ế.t người, võ công cực cao. Ngươi bây giờ mau đuổi qua đó, hai người bọn họ vừa khéo thiếu một người giúp.” Tiêu Tử Khâm nhàn nhạt cười nói: “Kỷ Hán Phật cùng Vân Bỉ Khưu đều đánh không lại hắn, ta đi có ích lợi gì?”

“Vợ của ngươi có lẽ cũng đang ở đó…” Thi Văn Tuyệt sốt ruột nói: “Không phải ngươi đang tìm vợ sao?” Rốt cuộc sắc mặt của Tiêu Tử Khâm cũng thay đổi. Hắn nắm chặt tay, chân khí quanh thân lưu chuyển, ống tay áo hơi phồng lên. Thi Văn Tuyệt đột ngột nhảy lùi lại bày sẵn ra tư thế: “Ngươi thật sự dám ra tay ở đây?”

“Ngươi…” Tiêu Tử Khâm nổi giận. Nếu như đây không phải là ngôi nhà ngói ở thôn Kha Thổ, trong vòng ba chiêu, hắn sẽ cho cái tên mặt đen này m.á.u bắn cách năm bước!

Ngay lúc hai người đang đối đầu gay gắt giống như một đôi gà chọi, con trâu đen bên cạnh đã kéo tòa nhà bằng gỗ, từng bước chậm rãi đến gần ngôi nhà ngói. Theo bước đi vững vàng của nó, tòa nhà đổ nát kia va vào góc của ngôi nhà ngói. Chỉ nghe thấy một tiếng kẽo kẹt, ngôi nhà ngói rung lên, tòa nhà gỗ đổ xuống, theo sau đó là một tiếng nổ lớn. Một nửa tầng một của lầu Liên Hoa có vân cát tường và bức tường bên phải của ngôi nhà ngói đều bị hư hại, sụp đổ tan tành.

Tiêu Tử Khâm và Thi Văn Tuyệt nhìn đám khói bụi. Một người sắc mặt tái nhợt, người kia thì tối sầm, trong lúc nhất thời, họ không biết phải làm gì.

“Ta mới chỉ không tới đây có ba tháng, Thi công tử cùng với Tiêu môn chủ đã rất có tiền đồ, ngay cả nhà của Lý Liên Hoa còn phá dỡ.”

Ở phía xa có người lạnh lùng cất tiếng. Người này ngồi trên xe ngựa, không biết đã đi theo sau tòa nhà đổ nát kia bao lâu rồi. Trong tay hắn cầm một túi thịt chân giò chậm rãi nhấm nháp, đúng là Phương Đa Bệnh, kẻ sẽ đi lang thang mỗi khi nhàn rỗi không sai.

Lần này Phương Đa Bệnh không ngồi trên chiếc xe ngựa lớn của nhà họ Phương mà là một chiếc xe hỏng được thuê ngẫu nhiên. Thi Văn Tuyệt vừa nghe thấy giọng nói của hắn liền biết tên này chắc hẳn đã đi đâu đó rồi đánh nhau với ai đó và đã bị thương. Bằng không với tính tình của hắn, thấy Tiêu Tử Khâm mà không ra tay đánh, lại chỉ lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, có lẽ là bởi vì hắn bị thương nặng nên không thể động đậy. Lầu Liên Hoa có vân cát tường và ngôi nhà ngói đổ nát của Lý Liên Hoa cùng sụp đổ, Phương Đa Bệnh kỳ lạ hỏi: “Dám hỏi Thi công tử, Liên Hoa chết ti.ệt đâu? Ngươi đã phá hủy nhà của hắn, không phải hắn sẽ bị đè chết trong nhà chứ?”

Thi Văn Tuyệt khịt mũi: “Khi ta đến đây thì nhìn thấy một bức vẽ phù quỷ, cũng không tìm thấy những kẻ linh tinh nào khác của ngươi. Ta không biết chúng đã đi đâu.”

Phương Đa Bệnh tức giận nói: “Ám vệ nhà ta không phải là mấy kẻ linh tinh!”

Thi Văn Tuyệt trừng mắt nói: “Ngươi đổi tới đổi lui, ta làm sao mà biết? Nói tóm lại, ta cũng muốn biết tên nói dối kia đã đi đâu. Ta đã gọi mấy kẻ linh tinh đó rất lâu, nhưng không ai đáp lời ta.”

Phương Đa Bệnh huýt sáo, từ xa vọng lại tiếng của ám vệ nhà họ Phương. Hắn thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên ám vệ nhà họ Phương đã đi theo. Lý Liên Hoa không bị đè chết trong căn nhà ngói. Cảm tạ trời đất ngôi nhà dột nát do hai tên tr.ộ.m này gây nên đã không đè chết Lý Liên Hoa.

Đợi một chút……

Phương Đa Bệnh nhảy xuống xe ngựa của mình, đứng trước đống đổ nát trước mặt, hắn rút thanh trường kiếm ra, giận dữ chỉ vào Tiêu Tử Khâm: “Ban ngày ban mặt, vô duyên vô cớ ngươi đem căn hung trạch này tới đây làm gì?”

Tiêu Tử Khâm sửng sốt, “Ta. . . . . .”

“Dù ngươi có mang tòa nhà đổ nát này đến đây, hắn cũng sẽ không nhận ra ngươi.” Phương Đa Bệnh lạnh lùng nói.

Tiêu Tử Khâm bất đắc dĩ: “Ta nhìn thấy trong nhà còn có một con chó.”

Phương Đa Bệnh ngốc lặng. Đột nhiên, một chú chó cỏ từ trong đống đổ nát nhảy ra. Đã mấy năm không gặp, “hồ ly tinh ngàn năm” dường như chăm sóc bản thân rất tốt, vẻ ngoài vẫn y như lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó.

“Hắn sẽ không nhận ra ngươi, hắn cũng sẽ không nhận ra con chó này.” Phương Đa Bệnh lẩm bẩm. “Ta đã thử rồi, ngươi hãy để hắn đi đi, để hắn sống yên ổn và cũng là để cho ngươi sống yên ổn…”

Tiêu Tử Khâm không trả lời, hoặc là do không còn gì để nói.

Ba vị đại hiệp không hài lòng trừng mắt nhìn nhau. Tuy nhiên, con trâu đen mà Tiêu Tử Khâm đã mua không quan tâm đến việc ba người họ đang giương cung bạt kiếm mà chỉ lo kéo tòa nhà gỗ đổ nát từ từ tiến về phía bãi biển.

Thi Văn Tuyệt đột nhiên tỉnh lại: “Này này này! Mau quay lại! Chờ một chút, bên kia có dưa! Có dưa…”

Trên bãi cát là ruộng rau của Lý Liên Hoa. Mặc dù không biết hắn trồng cái gì, nhưng tuyệt đối không được để trâu đen phá hoại. Ba người họ đồng thời lao về phía một trong những con trâu đen, sử dụng lần lượt những thế võ độc nhất vô nhị chỉ để ngăn cản những con trâu nặng ngàn cân đó ngay lập tức.

Đúng lúc này có bóng một nắm đấm tung bay, động tác độc nhất vô nhị. Có người kêu “a” một tiếng.

Ba người kia đột nhiên sững lại. Mỗi người đều tự tay dắt một con trâu đen, chậm rãi quay đầu.

【NGOẠI TRUYỆN PHẦN CUỐI】LÝ TƯƠNG DI VĨNH VIỄN KHÔNG BAO GIỜ CHẾT.

Nửa ngày sau, ba người bọn họ dùng công pháp độc nhất vô nhị của mình để dọn dẹp sạch sẽ tòa nhà gỗ đổ nát cùng với căn nhà ngói. Tiêu Tử Khâm đổ mồ hôi đầm đìa, cho dù hơn mười năm trước hắn cùng Lý Tương Di hợp sức diệt địch nhưng cũng chưa từng cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Phương Đa Bệnh bị thương, Thi Văn Tuyệt có ý đồ lừa gạt, thế là công việc dọn dẹp nặng nhọc chỉ có một mình Tiêu môn chủ đảm nhận, cũng là do võ công cao cường đi.

Dời đi một mảng gạch xây, Tiêu Tử Khâm nhặt một quyển sách dưới đất lên, lật qua lật lại. Tên quyển sách là “Uyên ương khổ mệnh chết nơi hồ Trang Nguyên”, bên trong chẳng có mấy chữ, toàn là tranh vẽ. Lúc quét dọn đống đổ nát, bên cạnh cuốn chim uyên ương này còn có một chồng sách trông rất quen thuộc, không phải là “Ba anh hùng săn kho báu trên Bạch Hổ Pha”, thì cũng là “Hà Tiên Cô gả cho Hoa hòa thượng”.

Tiêu Tử Khâm chẳng biết mấy thứ này là cái quái gì, nhưng hắn biết Phương Đa Bệnh là người mua chúng. Phương Đa Bệnh nói rằng Lý Liên Hoa thích xem mấy thứ này, nhưng…nhưng đúng là năm ấy hắn thích xem, hiện giờ ngươi mới mua, liệu hắn có còn thích xem không? Tiêu Tử Khâm nghĩ tới quyển thoại bản Trương Kiếm Tiên với con thỏ trắng thành tinh gì đó đặt trong cát tường vân Liên Hoa Lâu, cũng nghĩ về rất nhiều…rất nhiều năm về trước, Lý Tương Di từng dùng phấn hồng làm mực để viết nên ba mươi sáu câu trong “Bài ca kiếp thế lụy nhân duyên” tại đình Vân Điên của tháp Tụ Nguyệt.

Hắn và Vân Bỉ Khưu đều có mặt vào ngày hôm đó, mọi người cùng nhau uống rượu. Đó chỉ là một ngày vô cùng bình thường.

Chuyện Lý Tương Di làm thơ bằng kiếm không phải là hiếm.

Thậm chí hôm đó đã viết những gì, hắn còn chẳng nhớ chút nào.

Rồi sau đó tháp Tụ Nguyệt không còn, cũng không có ai nhớ đến nó nữa.

Phương Đa Bệnh chưa bao giờ gặp Lý Tương Di.

Hắn không biết rằng Lý Tương Di không đọc thoại bản bao giờ, Lý Tương Di…Lý Tương Di…

Tiêu Tử Khâm nghĩ, Lý Tương Di không chỉ biết làm thơ mà còn biết vẽ tranh. Năm đó có một bức tranh phong lan treo trong nhà hắn, so với con chim uyên ương này thì trông đẹp mắt hơn rất nhiều. Quyển thoại bản này trông xấu như thế, môn chủ có lẽ sẽ không thích.

Sau đó, hắn cầm lên một quyển sổ nhỏ màu trắng, bên trong đen kịt, chẳng biết là vẽ cái gì. Bên trong chỉ vẽ một con quái vật nhìn giống heo mà lại chẳng phải heo, đầu hình tam giác, còn có một cái đuôi dài. Cái đuôi dài được nối với trang thứ hai, và ở trang thứ hai, hắn lại nhìn thấy một con quái vật năm đầu màu đen khác. Con quái vật này cũng có một cái đuôi dài. Phải mất tới ba trang, Tiêu Tử Khâm mới nhận ra con yêu quái lợn ở trang đầu tiên có khả năng là một quả bí đao.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, Lý Liên Hoa đang ngồi trên tòa nhà gỗ lụp xụp, nheo mắt mò mẫm tìm kiếm những thứ hỗn độn dưới đất.

Hồ Ly Tinh ngàn năm vẫy đuôi với hắn, rồi lao lên liếm mặt hắn.

Lý Liên Hoa sờ đầu chú chó, lấy từ trong ngực ra một miếng thịt chân giò rồi nhét vào miệng Hồ Ly Tinh ngàn năm.

Phương Đa Bệnh đang nhặt những mảnh vỡ. Hắn tìm kiếm một tấm ván tạm giữa mặt đất hoang tàn, trong lòng hận không thể xé x.á.c Tiêu Tử Khâm thành từng mảnh. Lần này phải sửa chữa căn hung trạch này, chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới xong.

Thi Văn Tuyệt b.ắ.t n.ạ.t hắn lúc hắn bị thương, thỉnh thoảng lại duỗi chân ra để hắn vấp ngã. Hai người họ trong lúc nhặt nhạnh còn gạt chân nhau, hoa chân múa tay, cực kỳ bận rộn.

Tiêu Tử Khâm ôm quả bí đao đứng giữa đống đổ nát.

Hắn đột nhiên nhớ tới ngày đó Lý Tương Di viết “Bài ca kiếp thế lụy nhân duyên” đã dùng kiếm và phấn hồng viết:

“Mỹ quyến như hoa bất kình niên
Nồng vụ ngưng hương khải liên liên
Nhất dạ thanh thi phù dung tử
Ngã trì quân hồn tố trích tiên”\

Dịch nghĩa:

Thê tử đẹp như hoa chưa từng trải qua năm tháng
Sương đậm ngưng đọng, há có thể tiếp tục thơm được hay sao?
Áng thơ trong trẻo trong đêm hoa sen đã đi rồi
Ta giữ hồn quân làm trích tiên.

Năm đó hắn cho rằng, cho dù có bôi xấu hay chĩa kiếm vào nhau, Lý Tương Di cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ chết.

Kết thúc ngoại truyện.

【ĐÔI LỜI SAU NGOẠI TRUYỆN MỚI CỦA TÁC GIẢ ĐẰNG BÌNH】❝TÔI RẤT THÍCH BỘ PHIM NÀY❞

Tác giả nguyên tác Đằng Bình sau khi xem xong phim truyền hình Liên Hoa Lâu thì đã viết ngoại truyện mới cho Liên Hoa Lâu, dưới đây là đôi lời cảm nhận của cô:

“Phim đã chiếu xong, đây là phiên ngoại đã hứa với mọi người 😊.

Thực ra văn đã viết xong, các phiên ngoại linh ta linh tinh không coi là truyện chính, xem vui vẻ là được. Nguyên nhân của chương này là vì ngày đó má Đằng (mẹ của Đằng Bình) anh minh thần võ suốt đêm xem hết kết phim, ngày hôm sau tới phản ánh, hình như Lý Liên Hoa chế*t rồi à? Má Đằng phẫn nộ, ra lệnh Đằng tôi phải viết phiên ngoại cho Tiêu Tử Khâm chớt, cho Tứ Cố Môn chớt, cho tất cả bọn họ chớt hết…

Đằng tôi: …bàn tay tội ác sau màn đằng đằng sát khí này…

Cho chớt…là không thể cho chớt được, nhiều nhất là viết một cái thuyết làm sao để giết chớt linh hồn Tiêu Tử Khâm một cách tao nhã ==.

Cho nên động cơ của phiên ngoại này không thuần khiết, đừng xem là thật.

Có thể rất nhiều người hết sức hiếu kì về cảm nhận của tác giả nguyên tác khi xem phim.

Tôi cũng có thể nhìn thấy được rất nhiều tiếc nuối từ fan nguyên tác.

Là tác giả nguyên tác, đương nhiên vô cùng hiểu được cảm nhận của những người đã yêu thương sâu đậm Lý Liên Hoa suốt mười mấy năm, trên thực tế, xem vài tập đầu, người bạn thân bí ẩn kia của tôi B-kun giận tím mặt, muốn xắn ống tay áo hành động rồi, 😊. Tôi nói là đợi thêm đi, tôi cảm thấy có thể cứu lại một chút, đừng ngộ thương đồng đội bên ta.

Do vậy tôi đã đi hỏi suy nghĩ của bản thân diễn viên về nhân vật, sau đó nhận được bài phân tích nhân vật rất dài, rất dài, rất dài…, tôi thật sự rất kinh ngạc, hơn nữa bài phân tích viết rất chân thành trôi chảy, không phải vì trong đoạn phân tích này dùng nhiều câu từ hay, tôi nói đến chính là ngữ cảm biểu đạt trôi chảy, rất tự nhiên. Tôi có bộ lọc tự nhiên dành cho người viết tốt, huống chi Thành Nghị lý giải chẳng sai chút nào.

𝐶𝑎̣̂𝑢 𝑎̂́𝑦 𝑛𝑜́𝑖 𝐿𝑦́ 𝐿𝑖𝑒̂𝑛 𝐻𝑜𝑎 𝑐𝑜́ 𝑐ℎ𝑢́𝑡 𝑡ℎ𝑜̛̀ 𝑜̛ ℎ𝑜̛̀ ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑑𝑖̣𝑢 𝑑𝑎̀𝑛𝑔.

😊.

Vì câu nói này mà tôi đối với bộ phim có một bộ lọc tốt đẹp. B-kun giận sôi người kia vì câu nói này mà nguội lại. Sau đó hai người chúng tôi tiến vào trạng thái vui vẻ xem phim, về cơ bản là như vầy: Đây là gì? Ơ…a…hahahaha…

Tác giả nguyên tác đương nhiên là tách biệt truyện phim mà xem, điều này không lạ. Tôi cảm thấy phim truyền hình là một loại tái tạo nghệ thuật của tập thể, không thể hoàn toàn được quyết định bởi vài cá nhân, trên tổng thể hiệu quả thể hiện ra cũng không phải do diễn viên, biên kịch, đạo diễn v.v. có thể quyết định, nó là sự thể hiện tổng thể được tổng hợp từ nhiều bên.

Quá khứ của Lý Liên Hoa trong phim và quá khứ của Lý Liên Hoa tôi viết không giống nhau, vẻn vẹn điểm này là vấn đề mang tính mấu chốt, Lý Liên Hoa trong truyện không cảm thấy Lý Tương Di là quá khứ bi thảm của mình, y chỉ cảm thấy đó là lịch sử đen thời cấp hai mà thôi; nhưng quá khứ của Lý Liên Hoa trong phim là cảnh ngộ bi thảm, không phải là lịch sử đen. Điều này dẫn đến một loạt lựa chọn và phản ứng cảm xúc của nhân vật có sự khác biệt tinh tế, lịch sử đen thời cấp hai có thể bỏ mặc không quan tâm, nhưng quá khứ bi thảm thì không thể.

Mặc dù phim đích xác có vài tình tiết tôi không hiểu được, nhưng không ảnh hưởng nó sáng tác nên một Lý Liên Hoa dũng cảm, dịu dàng và cực kì tốt đẹp, y không cách nào giống hệt với Lý Liên Hoa trong truyện được, nhưng không gây trở ngại đến cái đẹp của y, cũng sáng tạo nên một nhà 3 người mà tôi không ngờ tới, tôi rất thích bộ phim này.”


Bản dịch được thực hiện bởi Liên Hoa Lâu 《莲花楼》 Mysterious Lotus Casebook • 1st VietNam Fanpage